Nửa phút đã qua đi, vẫn chưa thấy có động tĩnh gì, Trần Phong mở mắt ra, khó khăn nghểnh cái đầu lên một chút để quan sát. Con quái vật đang bò đến chỗ hắn, khoảng cách đã rất gần.
Trần Phong cố gắng di chuyển thân thể nhưng không được, đau đớn tràn ngập cơ thể làm việc cử động một ngón tay thôi cũng khó như trên trời. Hắn đành trơ mắt nhìn con quái vật từ từ bò lên trên cơ thể mình.
Địch chưa thua, người đã mất, sao yên lòng nhắm mắt.
Hồn thiêng nơi chín suối, trời đất tỏ tưởng, đời đời còn đó.
Hồn thiêng nơi chín suối, rũ xác phàm, sống chết có là chi?
Hồn thiêng nơi chín suối....!
Tráng sĩ ra đi, mong hồn người yên nghỉ.")
“Quay lại… quay lại… đã không thể… quay lại”
“Giết… giết… giết…”
Một khúc bi ca cổ lão ai oán thê lương bỗng chợt vang lên, kèm theo từng phạm âm rền rĩ vang vọng nổ rền trong linh hồn Trần Phong, hắn cảm giác một nỗi bi thương cực độ từ sâu linh hồn truyền đến, giống như một loại ấn kí mãi mãi chẳng thể phai mờ. Ngoài sự đau thương, còn có bi ai, còn có không cam tâm, còn có sự quyết tử không màng. Đến cuối cùng, hắn có thể nghe được tiếng trống báo tử dồn dập, tiếng người gào thét bên tai.
Trong giây phút này, linh hồn hắn lại lọt vào chiến trường cổ giống như ở trong giấc mơ mà hắn từng gặp. Từng hình bóng chiến binh quyết tử xông pha hiện ra, tựa mây khói mờ ảo, đến rất nhanh rồi đi cũng rất nhanh. Bọn họ giống như những linh hồn bất tử, lướt đi qua hắn, xuyên phá tháng năm, lặng lẽ bước đi trong năm tháng vô tận. Phảng phất như hắn và họ thuộc về hai thế giới khác nhau.
Bài ca ngân lên gần hết, tiếng ca cũng nhỏ dần, linh hồn Trần Phong như bị ai đó đẩy mạnh, từ cuối đường hầm ngã xuống rất nhanh. Linh hồn hắn lúc này tựa như có một bàn tay kéo lại, dùng tốc độ không tưởng quay về thể xác.
Hai mắt Trần Phong chợt mở ra. Hắn giống như bị ma nhập, ánh mắt hừng hực bốc lên ngọn lửa, đuôi mắt có hai đám khí kéo dài mờ ảo như hai tia sáng, nhìn chằm chằm vào con quái vật.
Một sợi tơ khí này chính là thứ hắn ngưng tụ được khi tu luyện cái “khí” kia theo như lời sách cổ nói. Thứ khí thần kì vừa nhập thân, kì tích liền xảy ra, chỉ thấy Trần Phong cảm giác được sức lực toàn thân trở lại, mặc dù không nhiều, nhưng đúng là đã trở lại, so sánh với một giây trước không cách nào cử động là hoàn toàn trái ngược.
Có điều lúc này Trần Phong đang cảm thấy cực kì khó chịu. Từ sau khi nghe bài ca kia vang vọng trong linh hồn, hắn cảm giác máu huyết như đang bị đun sôi, lồng ngực bức bế tức tối, cảm tưởng chỉ muốn hét lên thật to cho thỏa dạ. Đặc biệt khi mở hai mắt ra, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là con quái vật lại làm sâu trong linh hồn hắn truyền đến cảm giác căm phẫn tột độ, muốn lập tức ra tay chém giết, ăn tươi nuốt sống nó.
_Hầu...
Trần Phong hét lên một tiếng thật to, vậy mà không biết lấy đâu ra sức lực, vung cả cánh tay giật ra khỏi bàn tay của con quái vật. Hai mắt hắn lộ vẻ điên cuồng, từ trên tay bỗng xuất hiện một con dao găm quân dụng, nhắm thẳng cái miệng đang mở to cùng đám xúc tu hình ống bầy nhầy đâm tới.
Một tiếng “phập” vang lên, dao găm trên tay hắn cực kì sắc bén, cắt đứt một loạt xúc tu rơi xuống đất. Cú đâm chưa hết lực, thuận đà chui vào cái miệng lớn, hướng thẳng lên đỉnh đầu con quái.
_Xong rồi, xong rồi, mạng ta xong rồi…
Bác Trung đang ngồi ôm đầu run lập cập cũng bị tiếng hét của Trần Phong dọa sợ, còn tưởng hắn đang đau đớn kêu gào vì bị con quái vật ăn thịt. Cả người bác ta quỳ dưới mặt đất cứ liên tục run rẩy, muốn đứng dậy chạy đi mà không thể.
“Rầm…”
Từ lúc Trần Phong hét lên đã không còn nghe thêm tiếng động nào nữa, không kêu gào, không đau đớn thảm thiết. Âm thanh kì lạ này đột nhiên xuất hiện làm bác Trung sợ hãi ngẩng mặt lên. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đến liền làm bác ta ngây người sợ hãi.
Con quái vật đổ rập xuống đất trước mặt Trần Phong, đám xúc tu vốn cắm vào cơ thể hắn bị tuột ra để lại từng lỗ vết thương sâu hoắm. Cả người Trần Phong đầy máu, cánh tay còn giữ nguyên tư thế vung dao, hai mắt mở to trừng trừng không chớp. Con dao quân dụng trong tay hắn đâm xuyên qua đỉnh đầu con quái vật tầm ba phân, lộ ra phần mũi dao nhọn hoắt dính đầy máu xanh.
Trần Phong khó nhọc quay đầu qua nhìn bác Trung, tính mở miệng thì chợt kinh ngạc phát hiện ra cuốn sách cổ có dị động. Từ thân thể con quái vật tràn ra một tia khí vô hình dùng mắt thường không thể nhìn thấy, chỉ có Trần Phong do đã tu luyện thành công phương pháp cảm nhận khí trong không gian mới có thể dùng một cách đặc biệt “nhìn” thấy được.
Tia khí này có màu xám, lúc này bị cuốn sách cổ hút lấy, kéo dài ra từ thân thể con quái vật như một sợi chỉ nhỏ, tốc độ rất nhanh. Thân thể con quái vật từ lúc bị hút đi tia khí xám này liền vỡ ra từng mảng, giống như mất đi sự sống, chẳng mấy chốc đã biến thành một cái xác khô đét.
Tia khí xám này luân chuyển một vòng trong sách cổ, sau đó truyền vào cơ thể Trần Phong. Hắn sửng sốt phát hiện ra khi tia khí này chạm vào cơ thể, cảm giác đau đớn từ các vết thương bỗng giảm đi rất nhiều, cơ thể hắn vốn đã hết sạch sức lực nay cảm thấy như được hồi sinh.
Điều đặc biệt hơn nữa là tia khí xám này mặc dù khác loại với sương trắng nhưng sau khi bị sách cổ thu lại liền có công dụng giống nhau, thậm chí còn tốt hơn. So sánh một cách dễ hiểu thì lúc bắt đầu tu luyện Trần Phong vốn có cảm giác cơ thể mình giống như một cái bình nước trống rỗng, Vậy thì bây giờ sau khi sách cổ truyền dòng khí hút được từ con quái vật kia vào cơ thể hắn thì cái bình nước rỗng này giống như mới được đổ thêm một ly nước vào trong.
Phát hiện này làm Trần Phong nửa mừng nửa lo. Mừng vì hắn bỗng dưng phát hiện ra con đường tu luyện nhanh hơn, nhưng lại lo vì bản thân hắn sẽ phải mạo hiểm đối mặt quái vật nhiều hơn nữa.
“Ta tu luyện bao lâu mới ngưng tụ được một tí xíu khí mỏng như sợi chỉ, trong khi giết một con quái vật này lại lấy được nhiều khí thế này?”
Trần Phong có chút không thể tin tưởng được, hắn động niệm, nhắm mắt lại dùng tâm thần cảm nhận, dường như thứ khí kia đang làm gì đó trong cơ thể hắn.
Khí xám thực sự rất thần kì, nó đảo qua một vòng trong cơ thể Trần Phong, mặc dù không thể làm liền các vết thương nhưng cũng làm chúng ngừng chảy máu. Cùng lúc đó, Trần Phong bỗng cảm thấy ở vùng bụng dưới phát nóng, tựa như có một lò lửa nhỏ đang âm ỉ cháy.
Trần Phong có thể cảm giác được dòng khí xám kia đang xoay tròn liên tục trong bụng, dần dần ngưng đọng lại. Từ sợi chỉ mỏng manh như có như không nay hình dáng đã rõ ràng hơn, kích thước cũng lên cỡ như que tăm.